Deutschland online bookmaker http://artbetting.de/bet365/ 100% Bonus.

“Bão trở” – Bản Trường ca không quên

Trường ca “Bão trở” của nhà thơ Đoàn Hữu Nam là một cuốn sách rất hay đang có tại Kho sách Thư viện điện tử Phân hiệu. Tác phẩm được viết nên bằng một cảm hứng mạnh mẽ, cảm xúc tuôn trào khi phần lớn cuộc đời của tác giả gắn bó với núi rừng, với những chấn động lớn lao, với bao thử thách nghiệt ngã khốc liệt, trải qua dập dồn những khốn đốn đau thương của cộng đồng người dân tộc Dao ở Lào Cai từ thuở sơ khai đến cuộc thiên di, định cư, gây dựng cuộc sống mới, đặc biệt hòa đồng trong cuộc đấu tranh để trường tồn cùng đất nước.

ảnh bài báo tháng 02 thảo 01
Bản của tôi bắt đầu từ một nhúm người/ Người từ phương Bắc/ Kẻ từ phương Đông…/ Trong mưa đuổi bão dồn/ Nghìn người nghìn đường/ Đường nào cũng về đất chết...”. Với sự khởi đầu bằng những dòng thơ tự sự tác giả đã dẫn dắt “Bão trở” khởi nguồn từ một hành trình di canh tìm đường tìm lối, tìm nơi ăn chốn ở, tìm cách tiếp cận với cuộc sống khắc nhiệt của thiên nhiên và xã hội của cộng đồng người Dao với đầy đau thương và nước mắt. Họ đã “…Ngửa mặt xin giời/ Cúi mặt xin đất/ Giơ tay cầu người!...” để rồi họ hiểu được “ Phía trước là núi cao vực sâu/ Phía trước là gian nan chết chóc/ Nhưng phía trước là con đường sống/ Con đường phải như sợi dây mài/ Bò từ đời này sang đời khác/ Con đường phải có lý có lối/ Để giữ được lòng mình thu được lòng người…”.
ảnh bài báo tháng 02 thảo 02
 
Sau cuộc thiên di vật lộn ấy là sự tồn tại, là sức sống, là phong tục tập quán, là cách sống, là tâm linh của người Dao. Thế nhưng người Dao vẫn chưa hết những thử thách, thử thách sau còn lớn hơn thử thách trước khi giặc Pháp xâm lược nước ta, người Dao bước vào kháng chiến. Họ lại tiếp tục chung sức, chung lòng để chống lại kẻ thù ngoại xâm. Họ hiểu rõ được bản chất của thực dân Pháp trong việc cai trị dân tộc ta: “ Tám mươi năm chia ra để trị/ Tám mươi năm chúng xé nát vùng rừng/ Tám mươi năm mỗi tộc người mỗi núi/ Nhìn nhau như kẻ thù…” Để rồi đau thương chết chóc tràn về “ Lá xanh rụng trước lá vàng/ Để cho hóa đá một hàng mộ bia/ Chưa nguôi được cảnh chia lìa/ Lại chìm trong cảnh người về tổ tiên…” . Cảm xúc của tác giả Đoàn Hữu Nam như dâng trào khi nói lên những nghiệt ngã của dân bản trong chiến tranh. Từng câu thơ như dòng tự sự khắc họa những hình ảnh mất mát đau thương, hình ảnh bàn thờ tổ tiên bốc cháy, hình ảnh người mẹ bị lửa thiêu, hình ảnh máu đỏ nhuộm sông suối bản làng…và rồi sau chiến trận là sự hoang tàn, là đói rách, là sức cùng lực kiệt, là lòng người, là sự gượng dậy đi lên để có một cộng đồng người Dao, một dân tộc Dao như ngày nay. Tất cả như gieo vào lòng người đọc niềm xót xa thấu hiểu được những mất mát, hi sinh to lớn của thế hệ cha anh đồng thời cũng hiểu được sự quyết tâm đấu tranh sinh tồn đến gìn giữ và phát triển theo chiều dài lịch sử của những người dân tộc Dao nói riêng và cộng đồng các dân tộc Lào Cai nói chung trong công cuộc kháng Pháp.
Mặc dù tôi không sinh ra và lớn lên ở Lào Cai nhưng trong quá trình được học tập, làm việc và cống hiến cho vùng đất biên cương này tôi cảm nhận được tình người chân chất giản dị của đồng bào nơi đây và tôi luôn coi đây là quê hương thứ hai của tôi. Chính vì vậy khi tôi mở cửa Thư viện và cầm trên tay đọc cuốn sách này cảm xúc của tôi như nghẹn lại, khi thì dồn dập theo sự xô đẩy của hiện thực, khi điềm tĩnh chiêm nghiệm lại thấy thấm thía, thấm thía về số phận con người, về lẽ sinh tử, mất còn, về một phần quá khứ lịch sử nghiệt ngã của người dân Lào Cai nói riêng. Đây thực sự là một cuốn trường ca rất hay và ý nghĩa. Đồng thời cũng là một thành quả của lao động sáng tạo đầy tâm huyết và đáng trân trọng của tác giả Đoàn Hữu Nam. Rất mong muốn bạn đọc hãy bớt chút thời gian để cùng tôi giở lại những trang sử bi thương một thời mà người Lào Cai từng nếm trải.
Nguyễn Thị Thảo - Trung tâm Ngoại ngữ - Tin học
 

Download Template Joomla 3.0 free theme.