Deutschland online bookmaker http://artbetting.de/bet365/ 100% Bonus.

Sự khác biệt giữa tiếng Anh - Anh (British English) và tiếng Anh - Mỹ (American English)

Tiếng Anh là một ngôn ngữ có nhiều phương ngữ; đặc biệt, có ba phân nhánh tiếng Anh chính khác nhau: tiếng Anh – Mỹ (American English), tiếng Anh – Úc (Australian English) và tiếng Anh – Anh (British English). Ba phân nhánh này có sự khác biệt trong cách viết và nói. Trong khuôn khổ bài viết này, tác giả sẽ so sánh tiếng Anh Mỹ với tiếng Anh Anh dựa trên các tiêu chí về chính tả, từ vựng và ngữ pháp.

1. Khác biệt về chính tả

Tiếng Anh-Anh và Anh-Mỹ có một số khác biệt về chính tả. Những khác biệt phổ biến nhất được trình bày trong bảng sau:

British English

American English

-t 

burnt, dreamt, leapt

-ed 

burned, dreamed, leaped

-ence

defence, offence, licence

-ense 

defense, offense, license

-ell- 

cancelled, jeweller, marvellous

-el- 

canceled, jeweler, marvelous

-ise 

appetiser, familiarise, organise

-ize 

appetizer, familiarize, organize

-l- 

enrol, fulfil, skilful

-ll- 

enroll, fulfill, skillfull

-ogue 

analogue, monologue, catalogue

-og 

analog, monolog, catalog

-ou 

colour, behaviour

-o 

color, behavior

-re 

metre, fibre, centre

-er 

meter, fiber, center

2. Khác biệt về từ vựng

Sự khác biệt đáng chú ý nhất giữa tiếng Anh-Anh và Anh-Mỹ là từ vựng. Chẳng hạn, người Anh gọi mặt trước của một chiếc xe hơi là nắp ca-pô (bonnet), trong khi người Mỹ gọi nó là mui xe (hood)

 

 

3. Khác biệt về ngữ pháp

Ngoài chính tả và từ vựng, có một số khác biệt về ngữ pháp giữa tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ. Chẳng hạn, trong tiếng Anh-Mỹ, các danh từ tập thể được coi là số ít (ví dụ: The band is playing). Ngược lại, danh từ tập thể có thể là số ít hoặc số nhiều trong tiếng Anh-Anh, tuy nhiên dạng số nhiều thường được sử dụng hơn (ví dụ: The band are playing).

Người Anh cũng ưa sử dụng cách nói trang trọng, chẳng hạn như ‘shall’, trong khi người Mỹ thường sử dụng cách nói không trang trọng là ‘will’ hoặc ‘should’. Ví dụ, người Anh sẽ nói “I shall go home now.”, trong khi người Mỹ sẽ nói “I will go home now.”.

‘Needn’t’ thường được dùng trong tiếng Anh-Anh còn người Mỹ sử dụng ‘don’t need to’. Ví dụ, người Mỹ sẽ nói “You don’t need to come to work today.”, còn người Anh sẽ nói “You needn’t come to work today.”

Người Mỹ có xu hướng sử dụng đuôi -ed; Người Anh thường sử dụng đuôi -t đối với dạng quá khứ của một số động từ bất quy tắc. Ví dụ, quá khứ của từ learn trong tiếng Anh-Mỹ là learned. Người Anh có sử dụng learned hoặc learnt. Quy tắc tương tự được áp dụng cho dreameddreamt, burnedburnt, leanedleant.

Người Mỹ sử dụng ‘gotten’ như là dạng quá khứ phân từ ‘get’, còn người Anh từ lâu đã không dùng từ này, thay vào đó, họ sử dụng ‘got’như là dạng quá khứ phân từ ‘get’.

Sử dụng cùng một lúc cả tiếng Anh-Anh và Anh-Mỹ sẽ làm cho tiếng Anh của bạn nghe kỳ lạ và không tự nhiên, vì vậy tốt nhất bạn chỉ nên chọn một và sử dụng nó mọi lúc.

                                                                              

Nguồn: https://www.britishcouncilfoundation.id/en/english/articles/british-and-american-english

https://learningenglish.voanews.com/a/six-difference-between-britsh-and-american-english/3063743.html

Nguyễn Phương Thanh – Khoa Khoa học Cơ bản

 

Download Template Joomla 3.0 free theme.